Người dân không có việc để làm trong
khi có khá nhiều diện tích đất bỏ hoang đó là thực trạng đang diễn ra ở nhiều
nơi hiện nay. Không phải vì lười lao động hay không có sức khỏe để lao động mà
đơn giản chỉ vì đất bị ô nhiễm không thể canh tác.
Nhiều
năm trở lại đây nhiều địa không ngừng huy động và kêu gọi vốn đầu tư để phát
triển công nghiệp và dịch vụ mà làm ngơ sự hài hòa giữa công nghiệp, dịch vụ và
nông nghiệp. Sự phát triển một cách ồ ạt đó đã dẫn đến tình trạng thu hồi nhiều
diện tích đất nông nghiệp để sáp nhập vào quy hoạch cho công nghiệp dịch vụ.
Nhưng cũng từ đó diện tích đất hoang hóa cũng trở nên nhiều hơn.
Gần 10
năm qua người dân xã Châu Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa không khỏi xót xa
khi hàng ngày đứng nhìn hơn 55 ha đất bỏ không mà không được sử dụng. Dự án xây
dựng Nhà máy giấy và bột giấy Châu Lộc được Thủ tướng chính phủ phê duyệt từ
tháng 10/2002 nhưng cho đến nay nó chỉ là một khu đất bỏ hoang sau khi chủ đầu
tư rời đi dù người dân đã nhận tiền đến bù, giao đất, dời đến khu tái đinh cư
và nhà thầu cũng đã thi công xong phần san lấp mặt bằng, Không những thế đất dự
án được san lấp cao hơn khu dân cư 7 – 8 m, tạo nên độ dốc lớn nên những khi
trời mưa đất đá ồ ạt kéo vào nhà dân, làm bồi lấp đường giao thông, hệ thống
thoát nước. Đất đá bị sạt lở nhiều gây tắc nghẽn đường lưu thông của hệ thống
đường ống dẫn thoát nước của người dân. Việc thông tắc cống lại không được tiến
hành thường xuyên, lượng rác, nước thải tồn đọng trong đường ống nhiều, mưa
xuống kéo theo cả đất đã nên nhiều khi hệ thống đường ống còn bị vỡ, rác, nước thải theo
đường ống vỡ trôi dạt lềnh phềnh trong khu dân cư sinh sống, gây ảnh hưởng tới
hoạt động của người dân.
Đất bỏ hoang ở nhà máy giấy Châu Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa
Tuy đất
không nằm trong khu quy hoach dự án nhưng người dân xã Nam Thành, huyện Nam
Trực, tỉnh Nam định cũng phải ngậm ngùi bỏ ruộng hoang chỉ vì ô nhiễm. Ít chịu
tác động của KCN nhưng người dân nơi đây không thể canh tác trên mảnh đất của
mình do ô nhiễm từ làng nghề Bình Yên gần
đó . Hàng ngày, một lượng lớn xỉ than, cặn nhôm, Crôm khí và nước thải mà chủ
yếu là nước a xít, xút vẫn được thải trực tiếp từ làng nghề này ra ngoài môi
trường. Gần 10 ha đất hai lúa tưng nuôi sống bao thế hệ người dân trong làng
nay cũng bị bỏ hoang vì ô nhiễm môi trường quá nặng. Đất, nước bị nhiễm kim
laọi, a xít, cây trồng không thể sinh sống cũng như không có nước để tưới tiêu.
Không chỉ dừng lại ở đó, khói bụi và các chất độc hài còn là nguyên nhân gây ra
các bệnh ở người như mẩn ngứa ở da, ung thư, viêm phổi, thần kinh…
Mặt
khác, ở nhiều làng nghề việc xử lí rác thải ra ngoài môi trường thường không
thông qua một thế thống đường ống dẫn nào mà xả trần trực tiếp nên việc ô nhiễm
càng nghiêm trọng hơn. Thiết nghĩ, cần phải có một quy hoạch về các đường ống
dẫn trong các làng nghề để việc xử lí rác thải được an toàn hơn. Với những hệ
thống này thì việc gặp sự cố cũng không có quá nhiều điều để lo ngại nếu việc thông tắc được tiến hành thường xuyên.
Tình
trạng nông dân bỏ ruộng xảy ra ở nhiều nơi khi mà “cơn lốc” đô thị hóa diễn ra
mạnh và nhanh không còn là điều xa lạ gì. Phát triển công nghiệp, dịch vụ để
phát triển kinh tế là điều mừng nhưng nó phải được đồng bộ với phát triển nông
nghiệp bởi nông nghiệp là máu thịt, là gốc rễ, nguồn sống của người dân.